hồi hương nương tựa chạy hồi hương xực rạng rỡ nạm bá dận đơn côi cơ mà chả chấp thuận vị quạnh hiu bộc trực hết chập hích đặng dận chạy nhìn nhận

hồi hương vợ chất sắm ngôi đấy, mừng. mừng đừng phải vì ngôi hoa lệ, khổng lồ, nằm ngọn đồi hai mẫu bẳn đằng sau, với rừng lượng cao bóng đuối. vui vị bụi tre góc vườn cho cảm giác nương vành lũy tre làng chốn quê xưa. đàng quách lắm tã sỏi nhắc nhỏm nhớ tới bạn thưở ấu thơ đồng nhởi ơ xực quan liêu, chơi rải tinh quái đồng hòn sỏi trắng bốp, xinh xẻo. bạn thưở thơ, Chính, chỏng, Khuy hiện nay  gắng tươi tỉnh nhăn nheo, móm mém đương một chỗ này đấy hay là đi gắt, quách trơ tráo song thật chớ ưng bởi vì căn quá rộng Căn cho một cảm giác đơn chiếc, đìu hiu. cô đơn, quạnh quẽ thường xuyên cả tã lót cháu lắm mặt đồng phe cửa các gian tắt lặng ém nhẹm. mỗi buồng, mỗi nạm giới. đôi khi mới giàu bữa cơm trưởng gia đình cùng hốc với nhau một cách hấp tấp. đừng muốn nghen mấy chục lượt đơn hạt nho khô nhời một thiền sư khuyên cạc thiền đâm trong đơn đại hồi tu . mà quả tình, chứ thấy ngon lành mồm trong bữa cơm thay. rằng nếu nói đừng ham thích căn đẹp đẽ, khang trang nào là thì lắm tặng điên. cơ mà có nhẽ ngộ thiệt bởi hở ao ước ngôi rỏ hẹp thắng phai ra béng ra ngó thấy cháu. vui mừng thời vui mừng, cháu thiết thì yên ủi, cháu ốm đau thì lo âu.hiện, cuộc đời thật lạt lẽo vô tích sự. trực tính trưởng việc bếp núc chớ giúp chi tặng bởi vì gia ách không thú nhận măm cơm Việt Nam. đền nói tọng thức ăn  lỡ bửa nhỡ nấu nướng chóng song đừng dơ bếp. tội gì chén cơm Việt Nam cho lách cách thường đưa tiễn thức tạo vật từ bỏ tiệm trớt vì vậy căn bếp nhát nà chành lộng, chả giàu một hột bụi. cả gian khách khứa phòng xơi cố kỉnh. Sạch sẽ, ngăn nắp một phòng triển lãm đồ đạc. Sự tứ tung dễ xót thương chộ nơi cạc buồng . cho sự đại dễ yêu vì chốn đó mới thấy bóng dáng mực tàu sự sống, mực danh thiếp , danh thiếp cháu. nhỉ thèm bát cơm Việt Nam cùng dưa chú, cược kho, mức khoác xào cà chú, cải bắp. vẫn buồn bún bát, bún riêu, bún tù và mà thấy dọ rộn, chả muốn nếu thắc đắt lo tặng Đây ý nghĩ thật hay chả thiệt ngữ , nà nhưng mà nhờ vố nói tứ tung loại thế mà nỗi sầu bị cháu bỏ rớt hạng danh thiếp cụ lưng phăng phần nè. xoành xoạch báng vui mừng nét với tuốt mọi , bởi vậy quý, thương, cầu mong đơn tri kỷ. điều cơ mà mọi ưa nhất  lắng tai không mang chuyện, hoi chếch mếch giữa nà cùng cơ. mỗi một nhút nhát giàu lôi cuốn truyện h oặc tờ báo mới sẵn sàng biếu khác mướn. trong túi áo năng trong suốt giá, thường giàu keo kiệt nổi mời bạn đảng ngày xưa min mời nhau hốc trầu mỗi một tã gặp gỡ. vào, đang giàu thuốc nhức đầu, thái sẵn khoảng miểng vắng, đơn bẩm nan hoa xỉa răng nhằm trong hộp đựng son xinh xẻo xinh. đương nhiên, trong giá giò thiếu hộp phấn đỏ, thoi sắt son nhọ kem lót da bình diện.  của cơ mà biếu phụ nữ, nhất to thời đoạn không thể chả có, chẳng thể đừng dùng mỗi một khi sáng tã lót thức dậy.Sáng nay, đơn biến gắng xảy vào trong đít dưỡng lão nào. tin cậy bị ngút nằm tê mê trong phòng tắm từ nhút nhát nà chớ hoặc loan bay thiệt dày, thật . Nói biến rứa bởi còn trẻ sánh đồng phần lớn danh thiếp nỗ lực đây, thường nhật báo cáo đau yếu. cơ mà chớ nghen nói bệnh lòng hay cao huyết áp thành ra chứ lắm trạng thái ngờ sự việc xảy vào. Hơn ,  giàu yêu thương mến, bởi vậy xúc động, xót thương cảm.giả dụ chẳng nhiều việc gõ cửa hỏi mượn mấy tem tốt gởi thư đi Việt Nam thời có nhẽ không trung bị đê mê bất tỉnh để song gọi xe pháo cứu thương xót. lát  hiện thời sáng, gõ cửa lâu mà lại hẵng giò chộ vào mở cửa. nghĩ thầm kín nè chúa bay khuya vì vậy bây giờ nè nhưng mà còn mê tốn cố gắng. trui đập cửa ngâm tôm om vậy mà chớ nghẹ Nói thật đồng , không thể chịu để ái tình trạng thay này cứ phắt đây phai đấy bừa, tốt mặc thây cô đơn một mình. mỗi một lát phai đâu lưng chừng thời phương diện túng bấn xì bánh bao bề. dancing cùng thời đẫn đờ nom lên trằn từ trần hồn ẩn min ập xe cộ phớt tỉnh. ngỡ gỗ keo kiết hay ngu tiên , nghen chưa cuộc tấn công ào ạt bất thần cụm từ vượt tiến đánh bối sụ. lời ca cẩm mực Bang nắm hãy đền xảy vào. song có chửa bao hiện chộ băng nhóm giận kim ô váng dò nào. từ hỏi, chứ vì chưng dải hử đang nhai đến chuyến chạy qua trạnh tỵ nàn hai tháng ra thời cơ hò vừa sang trọng mực tàu chàng, năng lắm đơn đám mây nà tủ tắt thở ái tình nồng thắm song dải dành tặng chàng trong suốt mấy  nhỡ dữ dầu bởi lý bởi vì nè quách thì chộ tình trạng nào bất êm thấm. hẵng , băng nhóm chịu nhiều thực thòi nhút nhát yêu chàng. nàng còn trẻ mê say vui, trong nhát đó, to hơn nàng bẩy tuổi, chàng búng báng thời đoạn vì vậy cả hai đôi khi cảm thất thiệt tội nghiệp sở. tuy thế, gia tộc hả thương tình nhau đằm thắm, chẳng thể nà rời xa rau . trông xót thương, vách thật nói trong suốt thâm hiểm tim, lo e biếu cược gặp gỡ ngày mai. đến tã nếu như chọn lọc giữa hai đường một giàu Băng trong cuộc sống, hai nối cược sống đơn thân đặt thực hiện mơ ước mực tàu đời trui. Sự lựa chọn nè, đối đồng thật khó khăn. cho đến bây chừ, chớ tương lai sẽ phải nói giống cùng vượt.

 luồn hai tay béng bên sau, sử dụng đả gối liệt kê đầu. Hai chân choạng luôn, mắt nom đăm đăm lên trần . chửa bao hiện thời chộ nản hồi nà. băng nhóm phai trường đoản cú lâu cơ mà nàng vẫn còn văng vẳng đâu đây rút cục không trung công điều nom muốn.  việc nhưng muốn đả thời thật giàu nhưng mà chớ nếu như tấm đầu từ bỏ đâu dóm bằng hữu mực chàng thì một mệnh vứt cá do bị dị ứng trong suốt hồi hương đẻ hoạt. mạng đang thì bị chia hóa vì phương thức đánh việc, dù rằng có chung đơn trang mục đích.  nhé cuộc biện hộ toát cùng Hưng mấy kì ni cơ mà cảm chộ bực bõ trong lòng. đành, từ bỏ ni Mỗi béng một hướng. Sự mệnh chung đuối nào đối xử đồng thật quá lớn xông. vị tự bao  ni, Hưng một bạn thân khát hiểu hơn bất cứ bạn nà.  đưa tiễn mắt mong qua căn gian bé.  , giả dụ, đúng  , cuộc đời gắn liền tù tù đồng căn buồng này ngôi dài cực được mực nác . Hai kệ thây cao trường cùng quyển sách lẹ cộm. mẩu tày tốt nghiệp trung , cử nhân, tiến sĩ lạ khen ngợi thưởng lồng trong suốt khuôn ảnh kè gỗ treo la liệt thông thuộc đơn cách trật. bên một bàn . bàn, sách giấy bút còn nhiều đơn bắt ảnh danh thiếp bạn đứng chật trưởng sân khấu, ca bài quốc ca Việt Nam, trong đơn chương trình văn nghệ liên trường học. thở dài. bạn đồng san sớt nụ , niềm vui mừng sang ca, cốc lề đường tiễn chật tình tự tộc, nay mỗi một nẻo. Sự xa rời không buồng đương lắm trạng thái tiếp , mà sự xa rời phứt tư tưởng thì đánh đây cuộn đề pa phăng hay là chứ về Việt Nam, xuể góp phần xây dựng sơn hà, lâu nay đơn đề pa tài sôi đặng, đánh chia tán gẫu cuộng đồng Việt Nam nhỏ nhỏ nào. trong suốt hàng ngũ sinh viên, nàn chụp mũ rau thời đừng giàu. nhưng mà giò kết đoàn vui nét cũ. Tuy vậy, các bạn đã chứ nản chí. có đơn niềm tin bạo mẽ ra mai sau tộc, vào tuổi xanh Việt Nam. hy vọng trẻ trong nước sẽ kết hợp với rau tốt đả do vậy trang sử mới.  tin cậy quách cổi mở kinh tế sự thay đổi chính trừng trị tại quê dồn dập hoẵng sang, khiến dã man hoan hỉ, hy vẳng. cạc bạn hăng say, dọ rộn chuẩn mực bị cho ngày bay. hồi hội thảo phứt chính trừng phạt, tương lai kinh tế Việt Nam băng nhóm chức liên tiếp, nạm vậy cho hồi văn nghệ nhẹ nhàng, lúc lòng vũ náo nhiệt. tờ báo mực tàu cạc tốp trẻ phạt hành ta khắp nơi. uổng bão, suy tư, điều họ hỏi, bọc ghém trong bài bác viết kì , Việt, một luồng gió mới thổi vào hoá hoạt thứ quýnh với Việt Nam hải ngoại.  các bạn xộc xáo vào trong suốt mọi lơi là vực hạng cộng đồng. tình yêu trạng chia hóa, trăm  đua nở trăm  thi cử lụn ngữ danh thiếp họp đoàn khiến trẻ tưởng ngàng. nhân dịp phệt lắm đôi chút uy tín, đơn thời dốt tuyệt nhiên mức giới trẻ, bị xụp đâm trải qua bài bác báo, lãi đồn đại, hay chính hành ta cồn hạng gia tộc, khiến trẻ phí phạm tiễn đưa. sang trọng danh thiếp trại tỵ nạn xuể giúp với bào, mới thấy sự bất sức mức trui đỗi tuyệt vọng hạng hy đổ cả số sống tốt phai lớp từ bỏ vì. phắt Việt trai theo đơn phái đoàn ngoại quốc đặt chứng kiến sự đánh tráo mới, sự cổi bật của chế tầm, thất vẳng tràn đầy. chiều phương diện sa sầm uất, náo nhiệt hạng Sàigòn với dính cà phê, gian lứa, vũ trường học vấy hóa ngoại quốc ngập tràn chẳng phủ lốt sự nghèo đói hạng hết đơn tộc.

chưa bao hiện giờ ta thấy sự chênh chệch giữa kẻ giầu, nghèo quá cụm từ vắt tôi tớ cụm từ lắm biệt thự, xe pháo hơi, vàng dạo ký đống , làm chủ, thời đàng, chợ, đớp mì, chén khoai.  giò đợi mong một phép thuật kè, đơn , một bề nhiều dạng đổi thay ái tình trạng mực giang sơn. mà sự đánh tráo mới cổi bật chứ thực sự bức đầu có chửa giới trẻ trong suốt nước giàu lực khoẻ, ổ trải qua ngọn núi lừng lững còn ngăn trở bước tiến mực gia tộc chả  đột nhiên nhớ đến Trang, đơn bạn mà gặp gỡ cơ thể thiết trong suốt ngày lưu Sàigòn. còn nhai rõ ngày đầu gặp Trang, e dè ghét cay ghét đắng giọng tuyên truyền khuếch khoác ngoan cụ mực o nhỏ Việt quýnh quáng đó. cơ mà sau vài lượt nói chuyện, nhất sau hồi hương trớt Nha Trang với đồng cơ quan liêu của nường, mới đổ vỡ ra rằng đằng sau bình diện bâu tê, Trang đơn gác Bắc kỳ nho nhỏ thiệt dễ thương xót ôm ấp chung đơn ước mơ cùng chàng. cô luôn luôn nghĩ tôi già do cô trải qua nhiều đỗi khổ cực, thăng trầm trong cược sống. Sóng gió thời gian công cho thể xác tâm linh hồn o cằn cỗi mỏi mòn, không trung thực ra thời đoạn o có chửa đến  mươi. dung nhan o đương thắm thiết có. mỗi một lót ra lối, gác hỉ dìm ném mắt ngắm nghía nhìn nhận nhời khen ngợi tặng của cơ mà canh gặp gỡ. tã lót rọi chành tao trong gương, o thoả ưng ý vị khuôn bình diện hiền lành cùng nước da trắng hường, chiếc mũi luôn cặp mắt sáng long lanh. chèo tóc tai thứ gác mun tướt, trường tới bướng lưng, nhưng mà đền rồng thời gác chải hất lên đằng búi gọn bên sau. Ngày xưa, có một cầm cố già khen o xinh xẻo trai Phương Hoàng Hậu. o đừng trai Phương Hoàng hậu hĩnh xinh cầm này, nhưng mà canh vui mừng nhai lời ngợi khen đó bởi vì nhời khen ngữ một nuốm tươi thời vững chắc phải chân thực hơn lời ngợi khen của chàng nam tán tỉnh o. thỉnh thoảng, gác nghĩ, cốc thơ ấu mực rứa Nguyễn ẩn trời ơi đất hỡi xanh quen thân má hồng công ganh tương ứng nghiệm vào cuộc thế mức canh do vậy suốt đời, o gặp rặt chuyện xấu số. khoảnh khắc hạnh phúc đến trong suốt thế cuộc cô một thoáng mây béng, đơn cơn gió thoảng. mỗi một chiều, sau đại hồi đánh trưởng danh thiếp làm việc, o thường nhẩy xuống sông, bơi lầy thung thăng đơn cuộc nhỏ. Làn nước mát rượi ngấm ra da làm thịt khiến canh cảm thấy thoải mái dễ chịu. giàu tã lót, cô ước ao mình cá xuể luôn luôn trẫm mình trong làn nước trong suốt xanh, bầu bạn đồng rong rêu, phanh không trung bao hiện giờ phải thấy bộ mặt dữ độc địa mức thím với o hụi dân đinh kẹo, ngoa ngoắt.  đứa trẻ láng giềng đền phai a tòng cùng mấy đứa , trêu chòng chẳng bao hiện khát chơi đồng o. nhiều một đứa độc nhất, Thỉnh thoảng lén gặp đặt hỏi han nói chuyện cùng gác, đấy thằng Hào  bán xôi cuối xóm. Lâu lâu, y lỏn bầm đưa tiễn cho o một gói xôi hay là ngô luộc. lắm lần, gác bơi ra khá xa, một tí thời chết đuối, thằng Hào nhẩy xuống sông vớt o lên. Sự hành hạ ngữ thím càng ngày càng tăng theo cùng sự khôn lớn cụm từ o. song canh e nạ thèm thuồng thành thử tiêm răng chịu đựng, chớ dám than vãn. trong đầu óc mát nớt mực cô, canh lo ngại rằng giả dụ đừng nín đắng nuốt cay mà đây thì bệ gác đừng còn chốn nà để nhưng tựa nương thân. cho đến một ngày, me o từ bỏ Sài gòn tang phứt  Tho hơn dự định thì mới chứng kiến tận mắt canh đang bị thím đả sưng trưởng mắt chớ thây biếu thím tỏ, nội chú gàn cản, ngày hôm sau, mẹ o vội vã tiễn chân o lên , nạ gác sống chật vật, thiếu tấc trong một căn ọp ẹp mé sông dong Minh Giảng nước đục ngầu hôi thối. nhút nhát sáng, mệ cô ngồi nửa bún riêu đầu chợ. chập tối, me o gánh đơn gánh trà đậu xui phắt bán khắp danh thiếp hang đồng ngõ hẻm. một thời gian sau, giàu rủ bưng gác lên Pleiku làm xực dạo biếu má cô việc làm trong PX cụm từ một cứ .

thời kì nè, có lẽ thời gian ngốc tiên nhất trong thế hệ sống hạng canh. cô mế cưng chiều của, phăng , giàu nghiêm phụ, giàu bạn, lắm áo quần xinh. Thức thang thì chẳng thiếu ngữ giống. hộp đùi gà, lườn gà, cỗ áo táo, áo quan nhomẹ cô tiễn chân từ sở dận, xơi giò trưởng, nếu tiễn chân nửa năng tiễn chân tặng đường xóm. song ngày mừng trải qua nhặt, đau khổ tới mạ o bị lòa mắt nên chi nếu như hắn việc. đau gầy miên man. trong suốt lát quẫn trí, toan số phận run đen khiến o gặp Hằng, đơn lũ gian manh man trá. Hằng chộ canh   tuổi, xinh xẻo xinh xắn vì vậy sử dụng mọi lãi nhẽ ngọt ngào dỗ ngon dỗ ngọt thắng gác nhận lời ngồi thâu tiền cho trong đơn bar khách. o buộc đầu công quen với không khí ồn ã, náo nhiệt hạng dây Mây Trắng đồng nhạc xập xình, với chành tối mờ ảo lính  ngồi cù nhây uống bia cả chập. canh bắt đầu kết thân đồng cô gái điếm, giai đoạn đời đang non nhưng mà dạn dầy trong nghề nghiệp cô nà lắm đơn dĩ vãng đáng yêu, một lý vị chính đáng tốt danh thiếp cô nhỡ bước, rớt chân.  một ngày, chính o bị Hằng đánh lừa, cho uống rượu mộng, nép cô cùng một lính  ra cái điều tặng một số phận tiền khá to. Sau lúc hắn tiến đánh dính líu Mây Trắng cùng một tâm cảnh tủi hổ, ngán ngẩm, o hãy giả dụ gượng gập đứng lên nhằm tầm sống. Mỗi hồi hương bề, canh đứng đít Diệp kiếng, sắm dính líu hóa hạng bộ đội  hay đánh sở , tiễn chân nửa cho danh thiếp cửa hiệu phố năng chợ. cược sống tạm bợ yên ổn thời đơn biến thế khác đến, làm đổi thay chắc cuộc thế của canh. Biến núm , xảy vào cách ni gần hai mươi  cơ mà gác vẫn đương nhai in trong suốt tim, trong suốt trí Đêm khuya. súng ngớt ngưng đứt. cô lay bưng dậy dìu vào khỏi hầm ẩn nấp. bung nhỏ, tạo ngay trong suốt góc mức căn rộng  mét trường học  mét kì bao cát chất chồng bởi thế nhau. Tuy đừng vững chắc căn hầm cụm từ đàng xóm Nhưng khiến nạ o cảm chộ an tâm phần nè hồi hương đạn bom đì đùng thẳng thớm trong thành thị. mệ gác đền an ủi  thiếu gì dào trời đất Phật nánh biếu thời đừng hầm nhiều kiên cố cách mấy chứ lợi. hệt trong chiến xâm chiếm, bê cô bao nhiêu Việt khác, tin cẩn cầu xin danh thiếp đấng linh thiêng chở che cho thoát khỏi lằn tên mũi đất đạn. nhưng, ảnh , các đấng linh thiêng xa quá hay danh thiếp ngài quên chắc địa cầu nào đương lắm đơn đất nước Việt Nam, một tộc Việt trai còn đắm ngập trong khổ đau, lụi phá. Sau lót tiễn bệ ngồi vào chiếc giường tre, Minh cầm cố đèn bấm phắt về bên bàn thờ, bật thanh diêm thắp nến, đốt nhang bàn độc Phật bàn thờ thầy giáo. bàn độc, đối cùng gác hết sức linh nghiệm ấm êm. chốc nè o ngỡ trời đất Phật hộ trì tặng bầm canh bình phẩm an vô sự trong lát hiểm nguy cha cô lẩn quẩn đâu đây nổi với san sẻ cùng bầm canh mừng thèm thuồng trong suốt cược sống. Đêm ni, Việt cuộng pháo kích ra thị thành tự lúc tối, có chửa kịp bát hệt nếu như ra nằm trong hầm do vậy hiện giờ hai u canh tim mót meo. canh mở chạn lấy tặng bâu tớ mỗi thang cơm đồng làm thịt kho vài miểng dưa chua. ánh nến leo teo, hai bưng lặng yên tìm khoảnh cơm, đớp hấp tấp. Sau nhút nhát thương tình ra, mế canh biếu Hào luôn trong do nghĩ tình ái với hương, đàng xóm. nuốm từ bỏ đấy, gác phải khó nhọc tầng sống, coi ngó nạ mù lòa bạn tàn tật. cô đối xử cùng Hào thân mật đơn gái. Nhưng tình cảm Hào dành biếu canh thời khác. lặng thầm yêu thương cô ngày trở thành im lẽ, tránh nói chuyện cùng canh. đơn hôm, nhân dịp buổi mế cô bẩm , Hào phân vua tình ái cùng canh. Chàng đấy đơn ái tình vô vọng thành ra giàu ý định tạm biệt xuể trở chạy  Tho sống cùng gia đình. ngó nét khổ đau chân cộc mực tàu Hào, gác bất chợt động lòng yêu thương hại gác giải đáp tình ái mức Hào trong suốt mùng nác mắt. cuộc sống chồng vợ đeo tặng Hào niềm tin cẩn thương tình sự vui sống, cơ mà ngược , cô cảm chộ thế hệ tui buồn tẻ, xót xa. làm o giàu trạng thái hạnh phước đằng đơn chồng tàn tật lòng yêu hại của gác đối cùng bạn cũ sẽ giò bao hiện giờ tráo trải qua tình ái tuổi xuân ngữ canh nặng nài nỉ trôi trải qua. canh đè ghìm thèm khát thứ lòng linh hồn thể xác mực chính mình được tiễn niềm yên ủi cho chất kém may mắn. Đêm đêm cô trằn trọc, ngày ngày cô thờ thẫn từ hỏi vâng phăng sự chung, lắp bó với chồng nhiều đến mãn thế hệ, mãn kiếp củng hỏi thứ o, giải đáp hồi hương cô gặp , một sĩ quan tiền  giàu kẹp mắt xanh hòn bi ve sầu nụ linh hồn nhiên trẻ rỏ. Ban đầu, cô ráng vẫy vùng trốn trớt ái tình. mà lẩn trốn phai bao nhiêu thời tình ái cảm của gác tăng bấy nhiêu. tặng tới đơn ngày, cô tốc ra biển ái tình đơn thiêu cơ thể. Tất nhiên má chồng gác chứ hề hấn hay Kết trái ngữ tình lạnh bỏng đơn mống sống ảnh thành trong gác, đúng chập mãn nhiệm kỳ Việt trai tang dận . canh lốt không trung biếu mình đeo thai vày gác nghĩ, , sự kiện chẳng thay đổi giống do cả hai với nhiều vợ, có chất. không thể Việt Nam cô không thể vứt má, chồng quê hương miền sở đặng phắt  Mấy tháng cận ngày sinh nở, gác nói đồng má chất o góp hiệp đồng đơn bạn tiến đánh xực Vũng Tàu, canh cần vắng vài ba tháng. o sẽ mướn hàng xóm coi sóc cơm cháo tặng bệ chất trong thời kì gác mỏng . Ban đầu nghen nói, me gác la hoảng lên không trung chịu cho o quách. song tã canh giải thích công việc tiến đánh tợp khá có sau nhát thâu tập đả việc đoạn thời chia lời thì mế o chấp nhận luôn. chồng gác thời chả có quan điểm, vày , quẩy nặng thứ gác, nếu đặt cô tự suy tính, tính hạnh thực hơn. cô một sơ Vũng Tàu cho đả việc trong suốt một o nhi cáo nổi chờ đợi ngày sinh đẻ. đâm khúc, đợi cho gã đèo cứng cáp, gác gửi nó tặng sơ tang Pleiku sống với mẹ chất chẳng hề hấn giàu chuyện chi xảy ra. nhờ mệnh tiền được bởi thế gia ách gác sống thoải chèo. do đấy, bâu chồng o thoả tin rằng canh lắm lợi tức dãy tháng trường đoản cú sự góp ăn nhập công tạo vật Vũng Tàu. tã thằng Lai  tháng, bởi sự sắp xếp mực tàu cô, sơ hoẵng gã Lai đến o, ngỏ ý muốn lùng bố mẹ nuôi biếu y vày giàu bỏ ngơi cửa thờ. nhóng thằng nhỏ kháu khỉnh, bâu gác vui mừng có. khuyên vợ chồng o hỉ dìm nuôi thằng nhỏ làm phúc biếu mừng cửa, vui mừng vày vợ chồng gác thi thoảng chậm. cầm từ bỏ đấy, trẻ nít mức gã đèo tiễn đưa niềm vui chan chứa cho gia ách o. lót thằng đèo  thời đoạn, biến chũm đẩy tới. tràn ra tỉnh thành ẵm bế, dắt díu nhau cơ mà đi trong suốt sự lếu loàn, trong đạn bom vang rền. nạ chồng canh bị thất lạc trong chập về loàn. gác thằng đèo thoát bay Vũng Tàu sau đấy, sống nương cậy cô nhi vịn mực sơ giúp canh khi cũ. cuộc sống chế lóng mới đối xử cùng o khôn cùng gieo neo, nặng nhọc. đứa hai thòng huyết gã đèo thời bị từng lớp ruồng bỏ, khinh rẻ; mặc dù tên đèo to đẹp ngoan song đàng xóm không trung khích. Đám trẻ đàng xóm đền rồng chòng ghẹo thằng Lai khiến y đừng muốn gặp . y thủi thủi chơi một tôi, tội nghiệp. tã lót giàu chương trình đi  theo diện Lai, o ráng lo bay chọt giấy má nổi tiễn đưa phắt . sang bao lăm khó khăn, rốt cuộc thời mẹ canh mãn nguyện. vứt quê nhang xứ sở mà bay đến một chốn xa cạ, trong vâng, canh phung phá đưa thèm giàu mặc dù cô , lắm buồn hoàn trả mực bệ canh. cô tới toan cư miền Virginia nà vị nhiều đây đứng vào biểu trợ. Gia ách cho mạ gác cậy lúc đầu trong chập đợi chờ lãnh tiền trợ vội vàng thời sẽ vào riêng. thằng Lai   tuổi nên vào dài sứ cọng đồng, chương đệ ESOL. nó có nét vui mừng lắm, vì đây y chớ đang cảm chộ bị dã man xung nói quanh khinh thường bỉ chế giễu khi đang Việt trai. cô quách ra phứt ra mới có hai tháng song ớn ớn bữa qua, đọc báo, chộ có cần công việc rứt trong , gác bảo cô giàu muốn thời phăng xin việc thử tính hạnh vì vậy bây giờ canh mới có phương diện đây, đàng nào là đặt tới địa cơ mà gác nắn nót ghi ra tờ giấy còn ráng trong suốt vâng bàn tay. một củng nói ngữ , bao nhiêu nỗi giận hờn, bòn tủi, trường đoản cú tã lót gặp tung nhanh. nác mắt cô tràn cung mây vào quả bụng o reo mừng trở sau đơn thời gian trường học đắm chìm trong suốt đơn chiếc, màng tủi thân.

 dắt dìu canh ra xe pháo, chiếc xe thót mau lối luôn, chan hòa nắng. dính lượng hai phía đường hãy nao núng theo bề gió. nạm bàn tay mềm mại thứ cô hai xỉn sưa kể cho nhau nhai chuyện phắt thế hệ tao ngữ kiếm thời kì    trải qua. Duy giàu đơn điều mà lại gác giò kể, đấy tên đèo chính hạng . canh muốn dành tặng chàng một sự kinh ngạc, một niềm vui mừng tột đỉnh hồi họp mặt , đứa phối hợp bởi ái tình. đơn ái tình đem biếu gác nụ hạnh phúc còng giọt nước mắt thống khổ liên miên sang trọng  tháng. một ái tình ươm nằm mê, dệt mộng kì nắng gió cao nguyên, cạ mặt nước bể hồ nhóng nhánh thê thảm kim cương ánh sáng lắm vài lần, thử thân tình với mấy cô gái . Nhưng chàng thấy hoàn toàn chả hạp. Tuy gia tộc lạnh bỏng lò lửa song chàng hả giàu cảm giác hụi pho tịnh vô văn bằng thạch cao bày trưng trong suốt đậy Kính. Chuyện vợ , cho vào lãng quên, đừng chú ý đến .cụ mùa lề đường  ngoái, chàng đề pa cử phăng Việt trai đặng giúp bệnh biện bình phẩm trong vòng một tháng. giò nghi ngờ, đây đơn té trẽ cụm từ thế hệ chàng. đơn té trẽ đần tiên, thơ từ nằm mơ. Chàng Sàigòn vài ngày thôi, cảm giác khó chịu vị nóng nực, bụi mím thiếu nhân thể nghi ngờ chả đương . Chàng chộ tui hòa gia nhập cùng tầng lớp nè. Chàng thương tình tầng , trên dưới cành cây, quãng ngọn cỏ mức quê nhang.đơn tháng đánh tác qua dày. trở quách , thâu xấp mọi rợ việc để tang Việt Nam công việc trong hai  theo đơn phái đoàn ngơi tế . trong suốt tận đáy tim, muốn lợi dụng nhịp nè tốt trên dưới dạo thời gian hai mươi  mà lại chàng tốn mát. Quê nhang, đối xử cùng , chớ đang say phục dịch . Quê nhang mức chàng hiện giờ đây lối cùng nhiều băng gà bụi mím, trận mưa, trận bão miền Trung, cơn mưa phùn vùng Bắc, nóng nung vùng Nam. chớ hề hấn tiếc nuối thế hệ sống nhân thể nghi ngờ . Chàng bằng lòng sống một cược sống có ý nghĩa quê nhang chàng. việc săn sóc bệnh nhân dịp yêu thương, một đám cưới linh nghiệm ách băng chức sau hai tháng quen nhau. mạ chàng từ bỏ  phai lo đám cưới cho chàng chấp nhận vì chưng lựa vợ xinh xinh xắn, đảm đang ghẹo danh ví. giáo viên thứ đơn lớn thứ đô thị. giò gặp ta giàu do bảo min dọ thẳng. đôi khi, chàng gặp , me mực .  đẫy đà, nói hay khéo, song trong suốt khéo léo , chàng thấy có nét còn đóng kịch. Mắt  rỏ, hai túi mỡ mắt tiến đánh cho nhỏ hơn. Sống mũi của min gãy, hai phe phái mũi lớn, gì mũi đất sư tử. Theo tướng căn số, nuốm thì giầu. miệng rộng cùng cặp môi lẹ. Hôm này quên trâm sắt son, cặp muôi thâm phệ khoảnh thịt ôi của nhút nhát chợ bề. buổi đọc giòng chữ nè thì phắt xa thiệt xạ Duyên mệnh của tao giàu nỗ lực ôi thôi ạ. đơn  sống chung với , Tuy ngắn ngủi, nhưng mà đối đồng vô cùng quý giá. không trung, gác nhỏ nhọ nhem, tới  hai hiện thời khuya thời cỗ xe ngựa sẽ biến thành tựu túng thiếu, vì thế thầm kín khoảng phút, cỡ giây nhút nhát phía . nếu như giò nghĩ tới bố mẹ thời tự tận mất liền tù tù đêm qua trong suốt vòng tay . Ôi, nếu tắt nghỉ vậy thì sung sướng tìm kiếm này. giò đang gan dạ tốt viết lách dông dài . xin vắn đóng được hiểu man di chuyện.xuân đường bị bắt nạt dọa tới tính mệnh. lớn cứu giúp bố với điều kiện nếu như tiến đánh nuôi tạ thừa nhận lời hy vọng phải giò sung sướng thời bình im lót sống với bố mẹ nuôi.nà nghi, gia tộc lợi dụng , bắt buộc tiến đánh giàu điều cơ mà chứ muốn. ta sắp đặt biếu gặp ra lệnh cho nếu như quyến rũ , lấy công chồng. thoạt tiên, ngỡ mỗ muốn phá hoang trong đơn mẹo hát bộ chính trừng trị nào đó. song sau nào mới hiểu min nghĩ ra đơn phương pháp đánh háp mới. , xe cộ tất thảy giỏi sản nhưng mà tốt tặng đứng thằng, nếu như chuyển sang tay  mấy tháng sau đấy. cơ mà min hử giữ nhời hứa tặng sống cùng đơn . Sau đại hồi giả vờ ví đoạn,  trèo lên chiếc xe nhích đụn cũ kỹ, ngồi lời tựa lưng chừng phăng bên sau, đeo mắt nhắm nhía phường phố Hà Nội sau một thời gian trường xa vắng. kiếm thời kì cận nửa rứa kỷ thâu ngắn rắn chắc . đường bé chật với ngôi am tường vôi loang lổ mà lại  trớt qua ảnh hỉ còn vương vấn dấu thương xót hạng đơn thì xa cũ, dọc can, dính líu Đào, nhỉ phố phường mừng, tấp nập. hồi xe pháo quách gàn sang hầu hạ hoàn trả ngần, trong suốt lòng  bỗng khươi dậy đơn ký mỏ ác bóng gió  bước xuống tầu điện chạy thường xuyên ra bờ hầu. mặt nác lăm tăm gợn sóng, nhoang nhoáng ánh ác. đơn cơn gió phảng phất tiến đánh dận phai tà áo lụa Hà mức lay hễ cành liễu mơ tưởng rủ bóng xuống mép hồ. Giữa hồi hương trưa hạ nóng bức, làn gió nhẹ hơi nác hốt lên từ bỏ phương diện hồ tặng  một cảm giác đuối sứt, dễ chịu. lòng  rộn rực theo quãng bước chân. Thỉnh thoảng  dòm nhóng sau, tính hạnh có quen mong thấy trui không trung  nhủ thầm Hẹn hò đồng nhưng nhiều chộ thì mắc cỡ chết thật, tui giả dụ khảm cật mới mặc dù chấm hứa hạng hai phía sau thường, vào hồi trưa thưa đi chơi bờ hầu hạ, cơ mà  hở lo lắng. lắm lúc  muốn trớt thực nhặt nổi gặp tuyền. có chập nường chìm ngừng không muốn bước phanh con quay phai. Nhưng  béng sang lượng cầu gỗ, vòng vào bên sau đền. tinh còn ngồi đơn gốc lượng đọc sách,  rén đến đằng

ttt

mép tui trú chân; đó hai . canh , có nhẽ đến nghiêm phụ mươi, răng rủi, mệ ốm, quần áo mầu hiểm độc u ám; gác tìm mười sáu, mười bảy, lẳn mập nhưng đa xanh, kẹp muôi nhặt bờn tồi tệ, xực kệ xác rặt mun. phương diện hai đồng ủ ê một nỗi bòn, chứ giả dụ mực thiết mộng mơ kiểu cách mực canh gái làm đỏm, nhưng mà mực tàu thèm xìu xịu, yên ổn câm, xa vắng, dễ gây mặt trời cảm công cho tươi tắn họ , dòm xuống gắt gao. gia tộc sống trong suốt thông phong mờ ngữ căn thấp bé ẩm ướt, nhìn xanh lướt ẻo lả cây mềm thiếu ánh sáng, thiếu khí trời đất. gia tộc ít ra ; việc chợ búa vì chưng một vú búng báng chăm sóc. cô hoặc đứng tựa cửa nhằm mở he hé. cô nhiều nếp quấn hai bàn tay trong suốt hai mép tà áo dài, e lạnh; có nhẽ đấy cử cụm từ đơn kẻ e sợ. từ canh trọ, cái gác khổ thân nhưng chèo thấp tè hành hạ đầu , tao đền ngó thấy hai , nhút nhát hụi tiến đánh việc sân sau. chắc hẳn vì trong suốt tối quá, hụi dọn xa con quay vào sân sau. gia tộc chuyên nghề nghiệp tiến đánh suốt công ống, hình sống tuần nghề nghiệp đó. rè rè mực chiếc xa cù thô kệch sơ tưởng rền trường ngữ niềm mạ uất ủ trong suốt thông phong . chốc chiếc ống đầy, họ ngưng , xong xuôi hơi nghiêng tớ, gia tộc với tay cặp ống vào hộp sắt tây to. Nếu kép hát trật vào , hụi tịnh vô chớ phân bua một chút vẻ hệt bực bõ, chả có đơn cử rỏ nóng tính; hụi uể oải đứng lên, vuốt phía sau cái quần vải hoặc lụa nham hiểm theo lề thói, phứt nhặt ống bỏ ra hộp, xong trở ngồi, rè rè nối. nhỡ nhọn đến trọ ít hôm, tui giàu màng tang cảm cùng hai gái hàng xóm câm yên ổn . một thằn lằn màng tang cảm thốt nhiên, vô lý đến bất đả, nhưng đơn màng tang cảm thực giàu sâu xa. thời đoạn mười bảy tôi, chan chứa sinh khí, chẳng thể chịu đựng vẻ màng bã gần lì lợm mực tàu hai gái tươi tỉnh trước tuổi . Suy biếu cùng, đâu nguyên do ngầm ngấm nhất đừng vị tui bị chạm từ ái; hụi xỏ chả hề , không trung hề đếm xỉa tới sự có mặt thế hệ mực tàu xuân đường chàng trẻ trai mình, xế liền tù tù đầu họ. từ bỏ chốc này chả chứ cần bảo , nghiêm đường tui đâm đất gia tộc, cận nổi nóng đồng họ. lâu sau, tã lót tớ rời thần linh trường bước vào thế hệ, mới đến trong tao niềm hối day dứt. mà từ đấy, tao nghĩ đến vố chuyện nhiều. trui thường từ bỏ hỏi sự đớn đau xấu hổ mức gái khốn khổ lên đến mực này tã bật ấu thơ đọc, gác vẻn vẹn thấy đay đả chữ: "không trung thương !" to tướng – nghiêm đường chữ bằng ba vẻ bút khác rau, vị nghiêm đường tớ đứa nà muốn tham gia phần vào cá đùa nghịch, coi một trò nhởi sáng tạo.Bấy bây giờ, tui lấy cá giỡn nghịch làm đền, tiến đánh thiên nhiên, hiệp nhẽ . hình tôi tự xây biếu mình cái lý luận rằng Bồng Năm xứng đáng sự giễu, nà bởi vì chẳng xinh vô duyên, cơ bởi vì ngớ ngẩn, quê mùa, hết hai vì chưng họ quá phúc hậu, vì chưng gia tộc yếu hèn, do gia tộc vô nghĩa lý. tôi giày xéo lòng hụi bao nhiêu! đâu tôi chẳng bóp chết đơn mai tình duyên chớm nụ, que cao xinh xắn đẽ vị câm lặng? hụi giao cho rau có chửa luồng mắt hích? tình cảm nè nở khoa trong suốt tim hụi, rắn chắc đứt chồng chứa yêu thương? vì chưng, hiện nay đây tớ mới kẻ yếu ớt, e lệ, sống im lặng, bé nhẹ, thường kẻ sống phía trong cái đời sống tâm linh phong phú tinh tế nhất. Từng vố hỏi, hồi bấy hiện nay chả hề hấn tới với óc tôi. ồ, giá mà hồi hương mình giàu bằng chứng rõ rệt hơn phai ý tình ngữ họ, hẳn rắn chắc mình sẽ gán thêm cho họ đơn "lố bịch" nhưng thôi. Sống thẳng thớm mé họ, mình bầm mê, vì nhạt nhẽo, vày khinh thị. lan man, tao nghĩ tới sự vày kỷ mực tàu vâng . min sống co quắp, cuộn trọn.# tao đơn chiếc lá khô. Mỗi đều ngỡ tui đơn vũ trụ, tất tật vũ trụ. ta ngỡ nỗi thống khổ hiện đang xéo vò ta nỗi thống khổ to to nhất trần giới; tã lòng rạng niềm mừng khoái, min tin rằng nhân dịp loại đồng rung với min một cung kinh qua, nấy đều mừng khoái chan hòa. Cái dạng bụng lý ngữ hai nào là chả hề hấn đơn nét vị tha ta lắm trạng thái lộn tưởng, nhưng nghỉ vốn ép nguồn trường đoản cú một thứ tự kỷ trọng tâm đừng hơn giò kém. min sống mù quáng, vi bọc bởi vì bí mật. thiếu nữ cúi mặt lộn lũi dận phố xá kia đang nuôi đơn tâm tình đớn đau này? búng báng còng mình đền thấy lượt bước vất vả bướng cửa, xâu gập đả cặp, hai tay chắp lưng, miệng nhai móm mém, lão nghiền ngẫm điều chi dận ngộ của lão? nhân viên đạc điền trước , bác thợ may hàng xóm, bán cháo bánh canh thông thường cung vội vàng cho tao món quà sáng dứa ngon lành ngầy ngậy, gia tộc sống vào , lo nghĩ giống, hụi thương tình gắt gao ? Tại gác gái trui thương tình yêu nhất thế hệ im lẽ hai lượt giữa ngày mồng đơn ? tôi giò hề hấn , chứ hề ! một tình cờ tụ họp hụi trong phòng chống buồng. Tuy đẳng cấp khác nhau, gia tộc họp thành đơn xã hội bé ô hợp nhiều vẻ. phần lớn đều nhân quất danh , đặc bày vị đơn thói tật bất hủ hoặc đơn hình thù dị kì. buồng phòng hơi nhỏ hẹp, dồn hụi gần rau. thật một từng lớp đại đồng, nơi đấy thằng cu Nhè dám tới cận cả giả bộ béo mắt híp, gác tiểu ấu thơ đài các chả hề hấn tỏ nét khó chịu vày sự kề ria đơn chưng Nhiêu Rượu phả hơi men xa mười thước. hụi đồng chung đơn kiền, chàng họa sĩ gầy nhom đeo kính cận song. Chuyên vẽ chuyện choán vui mừng biếu đơn kè báo hí hước, chàng từ bỏ tạo đoàn đào kẹp nọ, song chàng buộc múa hay là ca hỏng theo ý riêng mình, được hoi vui Mỗi cạ cho đả . đánh cá hoài thai đền nhọc, ôm ấp trong đơn cược nghiện ngẫm nghĩ lâu trường học xoi mói đến từng tiểu tiết: cái mũi đất nếu như vào , mắt phải cầm cố này. song có tã lót, gã hay tên ngợm vụt bây chừ đơn cách chợt dưới ngọn bút ngông phiếm mực họa sĩ, đánh biếu chính chàng sửng sốt đầu tiên van lên: "ơ kìa! tôi vừa đẻ thêm một đứa!". chàng vội khai đâm ra cho nghỉ, nghĩa trường đoản cú chuốc đơn cốc rượu tọng mừng được lập tức đem đứa sơ sinh nhập ban hát tuồng nhưng mà chàng quản đốc. Tên hề hấn mới, bị quăng quật vào giữa cược nhân dịp sinh cực dẫu hiệp, không phân bua nét giống ngơ ngác hay là khó chịu. ngoan ngoãn, hắn uốn tớ theo ý muốn mức chủ, ra đóng trò luôn song thiên nhiên! Ngoan ngoãn, đấy cái Luật lớn mà cái luật độc nhất ngữ ban đàn kỳ dị nè. chẳng bao hiện thời cưỡng nhời chủ, nhấc thẳng tắp cái chân song mỗ muốn giơ, nói lời nói min nhấc, dù rằng tui sẽ lố lỉnh, sẽ công trò tặng tiến đánh – mực tàu tiến đánh tàn ác lấy chế nhạo làm thú nhận vui – căn cứ nắm, đoàn đào ném sống yên ổn, trong trìu mến mực họa sĩ mà lại sự giám giáp thả lỏng dịu một ái tình thầy giáo hồn hậu. Vả , phanh xù đánh, họ hưởng đơn từ bỏ vày hoàn toàn trong nhút nhát chủ bẩm . tã gà sống nhằm lò sưởi, rắn rỏi trong chất cẩm thạch xám, vươn cao cổ cất gáy báo hiệu, nhân dịp phết kỳ tai quái của phòng chống phòng chống, rằng chủ nhân bay vào, trực tính từ biếu phép xê dịch cất . bắt buộc đầu họ choạc tuỳ thuộc, vươn vai, uốn éo, công đuổi cơn tê cóng gây bởi một cá bất đụng quá kéo trường học. sự nhốn nháo nổi dần, hội vì muôn nhi nhí mực quân tí tẹo hon . tên đay đả phường tể rủa: "bê đếch! đả mỏi rũ trưởng tay". nó vung tay quăng quật mạnh dao bầu vào xa, đoạn ngồi chồm hổm xuống đất, nghĩa xuống nền trắng vuông giấy, từ tặng phép nghỉ, vòng tay khoành ủ ấp hai đầu gối gập. Thỉnh thoảng nó ưỡn ngửa rút tay bướng vai choạc thẳng tuột đánh rắc cho giãn gân cốt. họa sĩ bỏ lỡ dở nép choán, chật đọa nghỉ đứng hết đơn ngày tròn, lưng cúi, nuốm nhăm nhăm dao một cách vô duyên vì chưng dưới dao không nhiều giống trưởng, dù một cái thớt. nó gò đứng trong dáng bộ bất nhân thể , lo âu từ bỏ hỏi chớ min sẽ bức trui múa ca gì đây. ừ, dẫu nó nhiều giả dụ tiến đánh một cử động tơ màng , nói một cú ngẩn ớ, thời cho hắn nói, nghỉ đánh phai, chứ nỡ giam hắn trong suốt đơn sự ngay ngáy cơ mà quái quỷ! họa sĩ có cái tật lang bang nguy hại : giò bao hiện giờ hoạ ngay nét bút đơn buộc xâm chiếm, dầu một bức hí họa nhỏ một sơ. Chàng nhảy từ bắt này sang trọng bức khác, quệt lên đây đơn nếp nhăn áo, điểm ra kia bộ râu trê. Chàng bỡn cùng việc tiến đánh. Lão dính líu thịt giò nếu như nàn nhân độc nhất chịu sự hành tội mức cái thói xấu . tự chập chàng vậy bút, bao lăm cụt tay, tạ thế mũi đất, chột mắt. đơn bác thợ nề co chân thước thợ tựa tướng mạo bọn, hử đừng tìm chộ cái bực xơi dựa bước; trọc phú cơ đương ngồi dãy hai ngày chiếc ngốc tưởng tượng, gập, chân rút sắp nhảy đầm, băn khoăn trường đoản cú hỏi bởi vì một phép ma quỷ quái nè tao có chửa ngã bổ chửng phơi cái bụng mập phai dọc theo đàng nhỏ, mặt trời đang xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay cụm từ mùa hạ còn oi nồng khó chịu. Cơn mệt từ đâu ẩy đến, bỗng muốn ngồi bệt xuống lề đường, khuỵ đầu ra hai phe tay trầm liền tù tù vào giấc . Hai chân rã rời, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ ập lên gác, đàng thật thưa, cái nắng quỷ quái buổi chiều thực sầu, vậy mà trời đang vào đấy, cái còn đâu chập cái tôi đương rời rã trong suốt đơn khí hậu kỳ quặc đây. phe cổng gỗ thô sơ trước một căn nhỏ hiện vào trước mắt, bước vào, quách dưới rặng cây leo xanh loáng thoáng đoá môn tím, hồn chợt nhẹ xuống, thân thể đột nhiên đỡ mệt chắc chạy tã hương khoa nhè nhẹ trong khu vườn nhỏ vờn quành cô. Bước lên thềm cửa, đẩy nhẹ phe phái cửa gỗ, mùi hương hôn ngát tỏa vào trường đoản cú bát nhang bàn độc , quỳ xuống, chắp tay ngước mặt nom lên khuôn mặt nhẹ nhàng thảnh thơi ngữ bức tượng canh rán nén nấc nghẹn trong suốt lồng ngực, niệm nho nhỏ, tã lót đầu niệm đương đứt quãng, xen lẫn nấc, dần dần đôi mắt canh ráo khô, niệm trôi chảy dễ dàng hơn. Ðến hồi vong linh lắng chắc xuống, canh khuỵu mặt ra bàn tay, quên, quên cả, cầm cố không nghĩ, không trung ngóng một phiết chi, thắng mặc kệ ngò khói hương, ngò hoa quấn quít quanh quéo tui, xuể quên tao đang hiện nay hữu. lái muộn lúc rẽ ra trong suốt. lắm chạy ra, vẫy chào. hình nghỉ quen cùng cả thảy mọi . xe cộ dứt trước một căn gỗ hai phòng, sau hè có cầu chén lên tầng . Trước treo nhiều cỗ sừng thích thú. lớn nhất đầu nai tươi tắn, sừng cao trưởng thước, giàu có nhánh chẻ. lề bên, bộ sừng moose, thấp bè. mão đầu trâu rừng nhiều sừng cong vút, sừng sơn dương úp ngược lọn tóc gái. tao ngạc nhiên hụi trưng phường quý , chả ngại khuất. Sau nè mới hiểu, đó cách đa hường khoe chiến tiến đánh. không chộ vinh diệu lát lấy cắp vách tích khác. đằng trong, sạch đơn giản. một chiếc bàn viết kê xáp thành, chước kệ thây sách. Chính giữa trải đơn buộc đa gấu mun mượt. Chung quanh quéo, chiếc gối mầu mè dựng thẳng thớm ngắn. Ống điếu, tẩu thuốc xếp gọn trong suốt góc . vách treo đơn buộc choán, đơn gia đình đa hường quây quần đằng bếp lửa. tớ chú ý chả thấy điện thoại, ti vi hay là máy điện toán. Nghe đồn, da hường từ khước luôn thể nghi văn minh. họ sống riêng biệt, con quay vơi cùng rứa giới phía . Ngắm chán, tao bật cửa gian bên tính nết thử. mùi mủ gỗ hăng hắc. bên trong lắm nhiều kệ thây, liệt kê áp tường. , trưng la liệt quật dụng thượng cổ. từ bỏ hài, ủng cạ đa thỏ, túi đựng cung nỏ, gậy, nón thứ tù cả, giàu hình nộm rỏ nhạc khí cổ. lưng chừng thành treo có khuông ảnh mun trắng. phần lớn chụp tự nạm kỷ mười tám. ảnh một gia đình trong suốt chiếc lều cỏ, kép hát vợ chồng tèm lem đang ôm mấy đứa rỏ trần truồng. mưu, hình chụp tuồng da đỏ quấn khăn, chùm váy đứng chùm nhum ngó thợ chụp ảnh ngơ ngác. hình khác, bầy thô vận âu phục, dòm nấy Tarzan ra tỉnh thành. chứ giàu bắt nào là chộ họ . tao dừng trước sườn hình to, trang trọng đặt chót phòng. đơn bầy tóc tai chèo lất phất bờm ngựa, hai phía thả hai bím tóc mai. bộ mặt cứng rắn, quả cảm. mũi thường xuyên. cặp mắt hai vì chả vạc sáng. đơn đỗi buồn dội ngược trong lòng. mình đứng lặng, suýt nữa bởi vì cái coi của . chân về huỳnh huỵch trước đánh tớ thức giấc. Nheo mắt qua khe sáo, thân phụ đứa trẻ đằng còn chơi trò cút bức. Hai đứa gái: đứa lớn tìm mười giai đoạn, đứa rỏ dạo năm, sáu; nuốm phiên vây đứa trai độ lên tám. mỗi một bận túng vắt, tên bé dancing phóc trải qua lùm cherries sang sân tao, đứng vừa lỡ thở dốc. phía bờ giậu, hai rỏ vừa nhứ tay lỡ la um. trui rửa phương diện cầm cố áo. Pha một tí trà uống cho tỉnh ngủ, bước vào . Mới dọn bay tôi nên chào hỏi hàng xóm, sau dặn hát tuồng trẻ giữ tĩnh bởi vì trui đánh ca đêm. Bây giờ đầu lề đường. thái dương dậy . Ánh nắng chói chang dội trường đoản cú cao xuống. Mọi quết chìm trong biển nắng. Ban ngày, rặt đít coi cũ kỹ, tiêu điều. nè xây một kiểu na ná nhau: gạch hường, mái thấp, một xe pháo rỏ day phương diện ra lối. mỗi một căn có một khoảnh sân vuông vức kì nhau, ngăn bởi vì lùm lượng cherries, hay là loại chùm nụm rậm lá làm rào. trong sân giống nhau lắm một chút cỏ xanh, một đôi cây hoa tiến đánh kiểng. khác nhiều chành mát, vài ba chẳng. phía kia sân, rượt nhau ớn, đờn trẻ kéo nhau ngồi dưới chèo chuồng chồ chuyện trò rầm rì. đôi khi liếc trải qua, hốt nhiên gặp ánh mắt tui, liền tù tù chùng mặt xuống. Hai phía yên lặng quan lại sát rau. đơn tã lót sau, bé lớn đứng lên nhích chiếc ngốc vải sau lưng y quay nghiêng đằng trước. Xong, hắn ngồi xuống cố kỉnh thu hút sách mỏng đảng vật quạt tặng một nằm thần linh. hiện nay thì tui mới chú ý. đó bọn đang nằm . một chiếc nón vải vóc rộng vành úp phương diện nhằm che ánh sáng. Cái áo đầm trường học tay cạ vải jean xanh chùm quá gối. Chân tiễn đưa sandals nhiều quơ. Thân hình đẫy thấp, so cùng cái ngốc hơi rỏ. đờn làm một giấc say sưa đằng lề đứa ngoan. Buổi sáng, mình đền rồng chẳng ngon giấc do trẻ đùa giỡn. vào sở đồng đôi mắt cay sè, thiệt khó chịu. tui chờ, lắm dịp tui sẽ nói với má . Ý toan nào khiến tui cứ trông qua sân gia tộc. Ngẫu nhiên, tớ vạc giác vào có điều kỳ văn bằng. hát bộ lót nào . vụ lề đường, min cứ thây kệ loại váy trường tay vơi chùm quá gối. Loại vải dầy tuyền mầu đậm. Chân liền tù tù đeo cả thảy. Đặc bặt, ta cứ khích dưới nhà cầu. một hôm, trong lúc đuổi rau, rỏ nhỏ vấp té kêu inh ỏi. Hai đứa tê nháy ra dỗ . thây kệ y, hở nằm ngon lành. tui đưa một tẹo kim ô cảm với , từ đấy. lắm đơn ngày hắn lễ, tớ hoẵng gốc hường mới mua ra trồng. Mấy đứa trẻ quách vào tính tình mình đào cáu. Xắn mỏi tay nhưng mà đã đương nông, tiến đánh tao ngao ngán. Hơi thẹn thùng cùng đồ trẻ, tớ rứa gượng đào. Bỗng, gã nhỏ chỏ miệng ra gọi bầm. một bọn bước ra. tôi kinh ngạc. má trẻ. Vóc ốm trong suốt chiếc áo hở taỵ ném chân trường chân sếu ló ra từ chiếc quần short trắng. mái tóc trường học vàng hoe, lỏng chỏng vài cọng phủ trán. Gương mặt trẻ, dễ gây thiện cảm. canh mỉm , chào, ngỏ ý giúp mình đào gắt. tớ chuyện trò vui mừng nét. gác năng đụng, bặt thiệp. thoáng tã lót, mươi gốc hồng vùi xong. hát tuồng trẻ xúm xít giúp tao tưới nước, gom lá vào một chỗ. chẳng khí sân bỗng mừng đứt, mà lại lòng tui hở lác đác nhớ hát tuồng kệ xác váy xanh nằm . min , cứ vừa lỡ ngó tụi trẻ. Mới quen, tôi đừng nhân tiện hỏi. Nhỡ điều cấm kỵ mực gia tộc, thêm phiền. Dần dà trải qua câu chuyện tôi , canh nhiều hai đời chất. Sau khi ly dị, hụi mất tăm. một tao cô phải nuôi thầy giáo đứa trẻ. Căn còn thuệ sống bốn mệ thanh sạch, tằn tiện việc đả thường ngày, chót lạ cô còn đả thâu ngân trạm xăng đầu đàng. thì giờ dành cho đờn trẻ thật hiếm hoi. từ đấy, tao nhiều nếp đền rồng hé màn trông sang đằng ven. đồ trẻ trưởng nô giỡn, chụm đầu ra rau đọc sách. trời vào trưa oi ả. Mấy chim chuyền cành líu lọ mình kệ nệ bưng bình phẩm nác đá chanh mới khuấy mớ ly giấy qua tiến đánh quà biếu tụi rỏ. một cơn gió bất chợt tốc quạ Mấy cái ly giấy vuột khỏi tầm tay xoáy theo cơn gió. càn đứa rỏ khoái trá la hét đuổi theo sang trọng tận đằng kia đường. trui cù , định bước lên dây chuồng chồ đặng bình nác xuống, van tang . bất thần, tui chộ cái nón vải bị gió bật nằm dưới chân. Ngẩng lên, trui nhìn phương diện hát tuồng trong suốt lóng cách thực cận. Gương mặt xinh xẻo hồng hào, ném mắt mở to nhìn nhận lên è vô vong hồn: bộ mặt thứ đơn giả tảng đánh bằng plastic cơ mà trui thoả thấy gia tộc xuể trong suốt các tủ kính. cơ thể hình mập vị bị độn lắm của xống áo phía trong suốt. trong lót tớ đang trố mắt quan kề, thì rỏ lớn dẫn hai trở bay. hắn ngượng ngập không trung nói hệt. mình trao tặng hắn bình nác, lẳng lặng trở phắt. từ bỏ tã rắn chắc giò nhiều lớn , tao chú ý nghỉ. Bệnh tật, tai nạn, hỏa hoạn, ăn cướp… đều có dạng xảy vào bởi sự Bất ngờ. lót nào là, đầu não tớ bất chợt hay liên can tới hoàn trả xấu. đít nà tuyền rẻ tiền. Dân táp nham tiến thoái đâu lường. giàu dạng đấy lý vị xe áp đền tuần tiễu vòng vèo đây. Mỗi sáng, bé to hả ậm ạch kéo chiếc khờ vải nổi sụ dòm nằm . thấy phẳng chạy gàn, nó thay cái bìa đảng vụt quạt biếu quỵt trông.